Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015
Thu nhớ
Thu về anh lại viết cho em
Những điều vu vơ, thoảng hương hoa sữa
Nhưng hương quen xưa giờ không còn là của riêng anh nữa
Những vẩn vơ anh viết, để rồi quên.
Hà Nội tháng mười, những nỗi nhớ không tên
Về những điều đã qua, gọi tên là kỷ niệm
Nhưng cuộc đời có đâu những điều màu nhiệm
Lỡ bước rồi, chẳng thể quay lại những ngày xưa.
Vệt nắng buồn, dài những giấc mơ
Về những hạnh phúc thuở xưa, mỏng manh như mùa thu Hà Nội
Về những điều ngọt ngào, đến và đi rất vội
Về những ngày xưa, không trở lại bao giờ.
Anh lại ngồi viết những vẩn vơ
Dài mãi câu thơ ngày xưa em yêu nhất
“Thu đi vội, đông sang cùng gió bấc
Cuốn về đâu, hương hoa sữa ngày xưa…”
Thu lại về, xanh biếc, ngẩn ngơ
Hoa sữa vẫn như xưa, nồng nàn da diết
Đâu đó một góc trong tim, chỉ mình anh biết
Có một mùa thu xanh mãi đến bây giờ.
10.2015
http://www.phunuvagiadinh.vn/Van-hoc-196/thu-nho-15803
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015
Hà Nội và Cây
Em ơi buồn làm chi (*)
Anh đưa em về thủ đô nghìn năm Hà Nội
Hãy rảo bước cùng anh, nếu giai nhân
không vội
Ngắm thủ đô văn hiến, và hào hoa
Anh đưa em về thủ đô nghìn năm Hà Nội
Hãy rảo bước cùng anh, nếu giai nhân
không vội
Ngắm thủ đô văn hiến, và hào hoa
Tiếng còi xe là một bản tình ca
Từ sáng đến khuya
Dạt dào như tình yêu tuổi trẻ
Suối âm thanh cuộn trào mạnh mẽ
Tưới mát những tâm hồn cằn cỗi
già nua.
Dạo phố cùng anh, em đã thấy mệt chưa
Đôi chân ngọc có quen với địa hình Hà Nội?
Ngồi xuống bên anh, ngắm phố phường
rất vội
Ngắm nhà, phố nhấp nhô
thấy kích thích vô cùng
Ngồi bên nhau, mình nhớ những dòng sông
Tô Lịch, Kim Ngưu, như tóc em, đen óng
Cá chép hàng năm, mặc Ngọc Hoàng trông ngóng
Vì yêu sông kia mà ở lại,
chẳng về trời.
Nhìn Hà Nội hôm nay, đôi hàng ngọc em rơi?
Xúc động phải không em,
hay là vì bụi?
Cũng chẳng khác gì nhau,
Thủ đô mình chật chội
Giọt cam lồ em, mát toàn bộ bê tông.
Dân thủ đô mình giờ phần lớn bẹp mông
Vì cưỡi Uây Tàu cả ngày nhông nhông hít khói
Chuyện thường thôi,
nào có gì đáng nói
Bởi vẫn oai hơn đám trọc phú
ở quê.
Em nghe không, mấy hôm nay dân phản đối
rất ghê
Vụ thành phố đốn hàng nghìn cây
đủ loại
Hồn cốt nghìn năm thủ đô băng hoại
Bởi nỗi sợ nhân dân bị cây đổ
vỡ đầu.
Nỗi hoang mang được dẹp bỏ rất mau
Hà Nội lại hân hoan, lẽ phải thêm một lần thắng thế
Anh nghe tin, tay đưa nhanh giữ ghế
Sợ vui quá đà, lộn ngã
gãy mẹ răng.
Rộn rã trong tim nhưng anh vẫn cứ lăn tăn
Dân thủ đô mình yêu môi trường tự bao giờ, em nhỉ?
Liệu từ ngày mai ra đường ta có còn phải nghĩ
Chọn khẩu trang hiệu gì
đã tốt
lại còn sang?
Thủ đô mình rộng lớn mênh mang
Em sẽ mãi cùng anh yêu Hà Thành, trọn kiếp?
(*) Thơ anh Cầm bạn tôi
Từ sáng đến khuya
Dạt dào như tình yêu tuổi trẻ
Suối âm thanh cuộn trào mạnh mẽ
Tưới mát những tâm hồn cằn cỗi
già nua.
Dạo phố cùng anh, em đã thấy mệt chưa
Đôi chân ngọc có quen với địa hình Hà Nội?
Ngồi xuống bên anh, ngắm phố phường
rất vội
Ngắm nhà, phố nhấp nhô
thấy kích thích vô cùng
Ngồi bên nhau, mình nhớ những dòng sông
Tô Lịch, Kim Ngưu, như tóc em, đen óng
Cá chép hàng năm, mặc Ngọc Hoàng trông ngóng
Vì yêu sông kia mà ở lại,
chẳng về trời.
Nhìn Hà Nội hôm nay, đôi hàng ngọc em rơi?
Xúc động phải không em,
hay là vì bụi?
Cũng chẳng khác gì nhau,
Thủ đô mình chật chội
Giọt cam lồ em, mát toàn bộ bê tông.
Dân thủ đô mình giờ phần lớn bẹp mông
Vì cưỡi Uây Tàu cả ngày nhông nhông hít khói
Chuyện thường thôi,
nào có gì đáng nói
Bởi vẫn oai hơn đám trọc phú
ở quê.
Em nghe không, mấy hôm nay dân phản đối
rất ghê
Vụ thành phố đốn hàng nghìn cây
đủ loại
Hồn cốt nghìn năm thủ đô băng hoại
Bởi nỗi sợ nhân dân bị cây đổ
vỡ đầu.
Nỗi hoang mang được dẹp bỏ rất mau
Hà Nội lại hân hoan, lẽ phải thêm một lần thắng thế
Anh nghe tin, tay đưa nhanh giữ ghế
Sợ vui quá đà, lộn ngã
gãy mẹ răng.
Rộn rã trong tim nhưng anh vẫn cứ lăn tăn
Dân thủ đô mình yêu môi trường tự bao giờ, em nhỉ?
Liệu từ ngày mai ra đường ta có còn phải nghĩ
Chọn khẩu trang hiệu gì
đã tốt
lại còn sang?
Thủ đô mình rộng lớn mênh mang
Em sẽ mãi cùng anh yêu Hà Thành, trọn kiếp?
(*) Thơ anh Cầm bạn tôi
Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015
Táo (hơi) bựa
Thị Nhi cùng mới Trọng Cao
Kết duyên thề nguyện bạc đào, rụng răng
Bao năm hùng hục gối chăn
Mãi đéo chửa đẻ, băn khoăn vãi tè
Cao khổ như thể lợn què
Ngồi cỗ chiếu dưới, ê chề thân trai
Cả ngày bú diệu, thở dài
Cửa nhà hiu quạnh, nhõn hai thân gầy
Chửi vợ như thể hát hay
Dần dà rồi đến bạt tai, đập đầu
Nhi than “Em kiếp ve sầu
Tuần vài trận đập, khổ đau quá trời!”
Ngày kia Cao nhậu đã đời
Nhi giận, hậm hực vài lời khó nghe
Cao vớ ngay cái điếu tre
Đập vợ 1 trận bò lê bò càng
Thị Nhi đau đớn bẽ bàng
“Tình mình đã đoạn, bye chàng, em đi”
Kết duyên thề nguyện bạc đào, rụng răng
Bao năm hùng hục gối chăn
Mãi đéo chửa đẻ, băn khoăn vãi tè
Cao khổ như thể lợn què
Ngồi cỗ chiếu dưới, ê chề thân trai
Cả ngày bú diệu, thở dài
Cửa nhà hiu quạnh, nhõn hai thân gầy
Chửi vợ như thể hát hay
Dần dà rồi đến bạt tai, đập đầu
Nhi than “Em kiếp ve sầu
Tuần vài trận đập, khổ đau quá trời!”
Ngày kia Cao nhậu đã đời
Nhi giận, hậm hực vài lời khó nghe
Cao vớ ngay cái điếu tre
Đập vợ 1 trận bò lê bò càng
Thị Nhi đau đớn bẽ bàng
“Tình mình đã đoạn, bye chàng, em đi”
Cao tỉnh rượu, khóc như ri
“Nhi ơi em đã bỏ đi đường nào?
Bao năm tích được vài hào
Em cầm đi sạch, làm sao sống giờ?”
Quả là đời chẳng như mơ
Sổ đỏ Nhi cũng bất ngờ cầm theo
Cao nghèo lại gặp cảnh eo
Tiền hết, nhà mất, như mèo gặp mưa
Đâu rồi hoành tráng thuở xưa
Anh Cao nay phải bụi bờ xin ăn.
“Nhi ơi em đã bỏ đi đường nào?
Bao năm tích được vài hào
Em cầm đi sạch, làm sao sống giờ?”
Quả là đời chẳng như mơ
Sổ đỏ Nhi cũng bất ngờ cầm theo
Cao nghèo lại gặp cảnh eo
Tiền hết, nhà mất, như mèo gặp mưa
Đâu rồi hoành tráng thuở xưa
Anh Cao nay phải bụi bờ xin ăn.
Đông tàn rồi sẽ đến Xuân
Từ độ dứt áo, Nhi dần phất lên
Đi buôn gặp vận, rất hên
Càng ngày Nhi lại càng lên le-vồ
Không còn thôn nữ ngây ngô
Vàng Son danh tiếng vãi lờ 1 phương
Tình duyên trời cũng đoái thương
Bao nhiêu giai trẻ đón đường, đong đưa.
Từ độ dứt áo, Nhi dần phất lên
Đi buôn gặp vận, rất hên
Càng ngày Nhi lại càng lên le-vồ
Không còn thôn nữ ngây ngô
Vàng Son danh tiếng vãi lờ 1 phương
Tình duyên trời cũng đoái thương
Bao nhiêu giai trẻ đón đường, đong đưa.
Đất cằn tất khát trời mưa
Ruộng kia muốn tốt, phải bừa thường xuyên
Bao ngày vật vã phát điên
Cũng bởi 2 chữ “chính chuyên” trên đầu
Nhưng mà nhịn mãi được sao
Nhi kết tóc mới anh hào Phạm Lang
Phú gia địch quốc vãi hàng
Kinh doanh xe cộ, nhà hàng, mát xa
Kết duyên Tần Tấn một nhà
Lang - Nhi hợp mệnh, tà tà phất lên.
Ruộng kia muốn tốt, phải bừa thường xuyên
Bao ngày vật vã phát điên
Cũng bởi 2 chữ “chính chuyên” trên đầu
Nhưng mà nhịn mãi được sao
Nhi kết tóc mới anh hào Phạm Lang
Phú gia địch quốc vãi hàng
Kinh doanh xe cộ, nhà hàng, mát xa
Kết duyên Tần Tấn một nhà
Lang - Nhi hợp mệnh, tà tà phất lên.
Quay lại câu truyện phía trên
Trọng Cao tay trắng, trở nên ăn mày
Cơm thừa canh cặn qua ngày
Hình dong khốn khổ, thân gầy xác ve
Khi xó chợ, lúc bến xe
Vật vờ khắp chốn, hết quê lại thành
Quanh năm chỉ một áo manh
Mà rách tơi tả, có lành đéo đâu
Bữa nọ thấy thấy một nhà giầu
Vi-la to vật, ngay đầu phố to
Đói lả nên chẳng đắn đo
Chỉ mong kiếm một bữa no, là mừng.
Trọng Cao tay trắng, trở nên ăn mày
Cơm thừa canh cặn qua ngày
Hình dong khốn khổ, thân gầy xác ve
Khi xó chợ, lúc bến xe
Vật vờ khắp chốn, hết quê lại thành
Quanh năm chỉ một áo manh
Mà rách tơi tả, có lành đéo đâu
Bữa nọ thấy thấy một nhà giầu
Vi-la to vật, ngay đầu phố to
Đói lả nên chẳng đắn đo
Chỉ mong kiếm một bữa no, là mừng.
Tháng Chạp sao sấm đùng đùng?
Cao – Nhi chạm mặt, tận cùng ngổn ngang
“Trời thương, ta gặp lại nàng,
Hợp Phố vẫn đợi ta mang châu về
Bao nhiêu ẩn ức não nề
Cho qua em nhé, hãy về team anh”
Cao – Nhi chạm mặt, tận cùng ngổn ngang
“Trời thương, ta gặp lại nàng,
Hợp Phố vẫn đợi ta mang châu về
Bao nhiêu ẩn ức não nề
Cho qua em nhé, hãy về team anh”
Lời Cao lay động trời xanh
Nhi nghe mà lệ vòng quanh mắt huyền
“Cũng là một thuở ước nguyền
Cũng là ân nghĩa, nhân duyên một thời
Nhưng mà Tạo hóa trêu ngươi
Em giờ đây đã là người Phạm gia,
Anh đà lặn lội bôn ba
Gặp nhau, trước hãy vào nhà em chơi
Rượu nhạt, em kính chàng xơi
Rồi mình cùng kể quãng đời vừa qua”.
Nhi nghe mà lệ vòng quanh mắt huyền
“Cũng là một thuở ước nguyền
Cũng là ân nghĩa, nhân duyên một thời
Nhưng mà Tạo hóa trêu ngươi
Em giờ đây đã là người Phạm gia,
Anh đà lặn lội bôn ba
Gặp nhau, trước hãy vào nhà em chơi
Rượu nhạt, em kính chàng xơi
Rồi mình cùng kể quãng đời vừa qua”.
Cao – Nhi đương lúc khề khà
Phạm Lang bất chợt về nhà, hoảng thay
“Nhi ơi em hãy ra đây
Hôm nay anh ngả con cầy, Tất niên”
Cao – Nhi sợ hãi phát điên
Phạm Lang tuy tính rất hiền, nhưng hung
Gặp cảnh này, hắn phát khùng
Lơ mơ 2 đứa tiêu tùng như chơi
Đống rơm, Nhi bảo Cao chui
Tạm lánh trước đã, để rồi tính sau.
Phạm Lang bất chợt về nhà, hoảng thay
“Nhi ơi em hãy ra đây
Hôm nay anh ngả con cầy, Tất niên”
Cao – Nhi sợ hãi phát điên
Phạm Lang tuy tính rất hiền, nhưng hung
Gặp cảnh này, hắn phát khùng
Lơ mơ 2 đứa tiêu tùng như chơi
Đống rơm, Nhi bảo Cao chui
Tạm lánh trước đã, để rồi tính sau.
(Cao vốn cơ cực bấy lâu
Rượu vào díp mắt, ngoẹo đầu ngủ luôn.)
Rượu vào díp mắt, ngoẹo đầu ngủ luôn.)
Lang bảo vợ “Mình dân buôn
Tất niên chén chó, đúng luôn, phỏng nàng?
Em ra siêu thị đầu làng
Làm đôi chai rượu rồi mang về liền”
Vợ đi, Lang xắn tay liền
Đốt rơm thui chó, khỏi phiền tay ai.
Tất niên chén chó, đúng luôn, phỏng nàng?
Em ra siêu thị đầu làng
Làm đôi chai rượu rồi mang về liền”
Vợ đi, Lang xắn tay liền
Đốt rơm thui chó, khỏi phiền tay ai.
Nhi về, sét đánh ngang tai
Rơm ngùn ngụt cháy, kêu hoài “Anh Cao!”
Cao giờ còn đáp làm sao
Lửa kia đã tiễn chàng vào thiên thu
Nhi hận mình quá là ngu
Lửa rừng rực đỏ, quá ư đau lòng
“Sống không trọn kiếp vợ chồng,
Em nguyện vào lửa, đi cùng với anh”
Sự tình diễn biến quá nhanh
Phạm Lang sực hiểu, liều mình lao theo…
Rơm ngùn ngụt cháy, kêu hoài “Anh Cao!”
Cao giờ còn đáp làm sao
Lửa kia đã tiễn chàng vào thiên thu
Nhi hận mình quá là ngu
Lửa rừng rực đỏ, quá ư đau lòng
“Sống không trọn kiếp vợ chồng,
Em nguyện vào lửa, đi cùng với anh”
Sự tình diễn biến quá nhanh
Phạm Lang sực hiểu, liều mình lao theo…
Tháng Chạp, mưa rét hắt hiu
Hăm ba, hôm đó lắm điều bi ai
Anh Hoàng nước mắt ngắn dài
Tự nhận khuyết điểm, tìm bài sửa sai
Nghĩ ra một kế rất tài
Cho ba người đó ngang vai, một hàng
Táo Quân, danh định rõ ràng
Lo chuyện bếp núc nhân gian, mọi nhà
Tháng Chạp, nhằm đúng hăm ba
Cùng lên bá cáo năm qua làm gì
Lên lưng Cá Chép mà đi
Đặt riêng 1 lối, cứ phi ầm ầm
Hăm ba, hôm đó lắm điều bi ai
Anh Hoàng nước mắt ngắn dài
Tự nhận khuyết điểm, tìm bài sửa sai
Nghĩ ra một kế rất tài
Cho ba người đó ngang vai, một hàng
Táo Quân, danh định rõ ràng
Lo chuyện bếp núc nhân gian, mọi nhà
Tháng Chạp, nhằm đúng hăm ba
Cùng lên bá cáo năm qua làm gì
Lên lưng Cá Chép mà đi
Đặt riêng 1 lối, cứ phi ầm ầm
Mưa phùn, gió bấc căm căm
Hôm nay tôi rảnh, nên mần tý thơ.
Hôm nay tôi rảnh, nên mần tý thơ.
Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014
Bựa Quán Dị Triện (tiếp)
Lâu lâu ngó lại chỗ này,
Móc lại bài cũ lên đây, đỡ buồn.
-------
Đến Ô-đét-xa,
Hoàng Bom ngộ đạo
Rời Mút-cu,
Ivan Chuối gặp tri âm.
Lại nói đến
chiện Hoàng Bom thành sự mất tân mới cả Fà giò, giở về nhà lúc đó đã canh ba gà
gáy. Thấy ông pa bà ma vưỡn đứng trước cổng đợi, Hoàng Bom lo chuyến này sẽ nát
mẹ mông tội đi chơi về khuya đéo xin phép. Đương lí nhí định chì bày lí do thì
thấy bà ma ôm chầm Hoàng vào lòng, khóc nấc. Còn ông pa vỗ vai “Mầy được xuất
dương rùi con!”.
Hoàng lầm
nhẩm “Địt mẹ vửa xuất… xong thì lại được xuất dương. Sướng đéo tả”.
Ô-đét-xa một
ngày đông.
Một thiếu
niên dáng người nhỏ thó đương đúng nơi công viên, bất chấp cái lạnh cắt da. Tay
trái chàng ngoáy mũi, còn tay phải đút áo măng tô. Nhìn vửa có nét tiêu dao,
vửa uy phong lẫm liệt. Tựa như con chim chích đậu trên ngọn tre vậy. Thật dúng
là điên khùng xuất thiếu niên.
Thiếu niên
lòi rom đó không ai khác chính Hoàng Bom. Tay trái ngoáy mũi chính là 1 trong
mười mấy (hay bao nhiêu đéo biết) Kỳ Công của chàng. Tay phải thoạt nhìn đương
đút túi áo măng-tô, dưng thực ra đương luyện Mặc Cân thủ pháp, 1 trong 72 tuyệt
kỹ Thẩm Du.
Bỗng văng
vẳng giọng ca chua dư cứt mèo, lời ca thực giản đơn nhưng cũng rất cao siêu:
“Khi chiến
cùng liền bà,
Ta biến mình
thành liền ông.
Khi chiến
cùng liền ông,
Ta nghĩ mình
là liền bà”
Hoàng Bom dòm
về phía tiếng hát cất lên, một Gay nhân đương ung dung bước tới, dưng nhìn từ
xa lại ngỡ là lăn.
Hoàng Bom lẩm
nhẩm:
“Đây chẳng
phải là đạo lý tối cao của Dâm học ư? Ôi chao lời ca thoạt nghe bệnh hoạn, dưng
lại chính là điều mà cuộc đời ta theo đuổi.”
Vừa lúc đấy
gay nhân đó lăn tới nơi, Hoàng Bom bước đến quỳ sụp xuống mà nói:
- Mạo muội
mong cô dừng bước. Lời cô vửa ca thực như ánh mặt giời chiếu qua tim Zì. Thực
như tỉnh cơn mê. Như vén mây mà dòm thấy mặt giời.
Hôm nai ta đã
có duyên hội ngộ, thật đúng ý Trời. Chẳng hay tên mày là gì, con mặt \./?
Gay nhân ngửa
mặt lên giời cười to 3 tiếng “Hé hé hé” rùi thủng thẳng:
- Đất Thanh Trì vang lừng danh Chuối
Nơi Mút-cu
lẫm liệt Ivan.
Không dám,
không dám, tiện nhân hãy đứng lên. Bố mài tên Ivan Chuối. Mày tên gì?
- Zì là Hoàng
Bom, from Cổ Nhuế, được cho sang đây học nghề buôn lậu. Nay được gặp cô, quả
thực giời giúp Zì.
- Ta đi đến
đâu hát bài vửa rồi cũng bị ăn tát, nên uất hận mà rời Mút-cu đến đây thăm thú
dăm hôm. Gặp mày chả khác đéo Bá Nha gặp được Tử Kỳ. Quả trời thương sắp đặt
cuộc tao ngộ nài.
Nói xong 2
bên cầm tay nhau rơi nước mắt, đoạn lôi nhau và bụi rậm ân ái đến tận sáng hôm
sau.
Đúng là:
Giời Nga Sô,
đẩy đưa Bom gặp Chuối,
Đất công viên,
mưa Sở tưới đất Tần.
Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013
Song Tinh Truyện - P3
| (Ảnh nhẩy. Vẽ đẹp phết, nhỉ!) |
Phần 3
Thầu kia đã nhắm cho Sơn
Thủy ngu nên phải cắn nồl, vậy thôi!
Hai thằng cắp đít trở về
Mơ màng đến cảnh đê mê đang gần
Mỵ Nương xinh đẹp tuyệt trần
Mông căng vếu nở, muôn phần thơm nguôn
Nghĩ thôi súng đã cứng luôn
Ngày mai nhất quyết phải tuôn ầm ầm
Sức vóc Sơn – Thủy vốn vâm
Lại thêm thuốc bổ, rượu ngâm suốt ngày
Sơn thì lắm món cỏ cây
Chim thú các kiểu, rồi tay gấu rừng
Thủy Tinh cá ngựa tưng bừng
Cả 2 dương khí phừng phừng khỏi chê.
Thủy Tinh dân biển, tính quê
Thật thà chất phác, tối về ngủ luôn
Sơn Tinh từ nhỏ đi buôn
Ăn xong lập tức vào buồng ủ mưu
“Tuy mình từng trải phong lưu
Nhưng câu “cẩn tắc vô ưu” đéo thừa
Ngày mai trong lúc cày bừa
Cướp cò 1 phát thì thua nó liền”
Nghĩ mãi ra 1 mẹo tiên
Sáng ra dậy sớm, ngồi thiền quay tay
Xong xuôi hớn hở mặt mày
“Nhất khoát phần thắng về tay thằng này”
Quả nhiên Sơn tính quá hay
Thủy chơi xanh – chín, thua ngay tức thì
Tuy rằng tinh lực thần kỳ
Nhưng Sơn vượt trội, cứ phi rần rần
Nương ta lên đỉnh chục lần
Nói chung mãn nguyện, muôn phần thỏa thuê
“Cuộc thi tưởng phải xử huề
Nhưng Sơn quá đỉnh, theo về núi thôi
Nhưng Thủy cũng hạng khó xơi
Làm nó bẽ mặt, nó chơi thì phiền”
Lập tức báo Hùng King liền
“Ông bô nghĩ cách, xử yên vụ này”
“Yên tâm, bố đã ra tay
Gạo nào bố cũng đem xay tức thì”
Hùng King cho gửi thư đi
“Sơn – Thủy đều đỉnh, cuộc thi xử hòa
Bây giờ, muốn cưới con ta
Ngày mai phải nộp được ba món này:
Nhân sâm to bằng bắp tay
Sừng tê mét rưỡi, con cầy tạ tư”
Sơn được tin, sướng ngất ngư
Lập tức gom đủ, y như thư đòi
Khuyến mại thêm gà, ngựa, voi
“Của nhà trồng được, tiếc bòi gì đao”
Sau này đéo hiểu vì sao
Truyện thành chín cựa, chín mao, chín ngà?
Nói về anh Thủy thật thà
Hùng King đòi thế, biết là bị chơi
“Địt mẹ tao ở biển khơi
Mày đòi như thế, biết moi chỗ nào
Bố con mày nhớ mặt tao
Phen này chớ trách bố đào nhà bay”
Về nhà gọi hội đi ngay
Quyết lấy máu rửa hận này mới nguôi
Hùng King sợ quắn cả người
“Sơn ơi mày giúp bố chơi thằng này”
Sơn liền lập tức ra tay
Gọi hội đông nghịt đến quây Thủy gà
Hội Thủy lặn lội đường xa
Bất ngờ bị úp, thế là thua thôi
Hùng King tưởng chết đến nơi
Ai ngờ được cứu, mừng ơi là mừng!
Thắng trận ăn nhậu tưng bừng
Nhân tiện làm cỗ để mừng cưới luôn
Ai cũng vui, đéo ai buồn
Tiệc tùng thác loạn rượu tuôn ào ào.
Sơn – Nương về chốn núi cao
Chặt rừng, khai mỏ, tiền vào rất kinh
Còn về anh gẳm Thủy Tinh
Nguôi nguôi, tự nhủ “Thôi mình cho qua
Dù gì cũng hạng đại gia
Chân dài đông nghịt, kệ bà em Nương
Em ẻm mình cũng đã tương
Đã rành mọi nhẽ cái nường của em”
Nói chung là mọi chuyện êm
Sơn – Thủy đình chiến, bình yên đong tiền
Có thằng văn sỹ điên điên
Đéo đâu dựng chuyện nghìn niên oán thù
Đánh đấm là chuyện rất ngu
Nhưng Lừa lại khoái, rất ư lạ kỳ
Thủy Tinh thua trận, bị đì
“Nghìn năm ôm hận”, còn gì đời trai?
Sơn Tinh hoành tráng, quá tài
Nâng thành Thánh Tản, đời ai sánh
bằng!
Hết.
Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013
Song Tinh Truyện - P2
| Sơn - Nương - Thủy (Kịch Lừa) |
Phần 2
Dân chơi Sơn - Thủy so tài
Nương nảy sáng ý, thử tài phòng the
Đầu tiên thi bắn thuốc lào
Thủy làm 3 phát, xanh xao mặt mày
Sơn cười “Cái thằng hãm chày”
Bắn luôn chục nhát, điếu cày toác ba
Cuộc 2 thi hát kara
Thủy ta trúng tủ, chơi ba bài hò
Giọng Sơn trong vắt như bò
Thành ra thua trận, “Đéo lo, vẫn hòa”
Các trò liên tục diễn ra
Đập đá, bú rượu, chăn gà, nuôi rau…
Sơn – Thủy trình đỉnh như nhau
Thành ra hòa mẹ, đau đầu Hùng King
Mỵ Nương lẩm nhẩm một mình
“Cơ sự đã thế, để mình xuất chiêu”
Oanh vàng thỏ thẻ “Bố yêu,
Bố cứ vào nghỉ, con điều hàng cho
Ở đây đã có con lo
Bao thằng cũng chấp, huống hồ nhõn hai”
Hùng King nghe thấy êm tai
“Mày điều em mét bảy hai cho thày
Chỗ này giao lại cho mày
Xong việc vào bẩm báo ngay tức thì”
Nói xong cắp đít quay đi
Nương nhìn Sơn – Thủy, cười khì “Hai anh,
Em nói ngắn gọn cho nhanh
Các anh đều giỏi, đều rành nghề chơi
Tỏ tường mọi ngón trên đời
Làm em cân nhắc đứng ngồi nôn nao
Đang đéo biết làm thế nào
Bỗng nhiên ý sáng nó trào cả ra
Hãy theo lối của Tinh Hoa
Lên giường phân định, rất là Văn minh”
Sơn – Thủy giật hết cả mình
“Threesomes, hay nó bắt mình thông nhau?”
Nương cười: “Đéo phải thế đâu
Từng anh sẽ được đến hầu giấc em
Bây giờ trời đã nhá nhem
Hai anh về nghỉ, mai em sẽ mời”
Sơn – Thủy nghe nói cả cười
“Tưởng gì, thi thế anh chơi, sợ gì
Mai em cứ chuẩn bị đi
Anh đây trình độ mê li, xin thề”
Xin phép tạm dừng!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
