Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Bựa Quán Dị Triện (tiếp)



 Lâu lâu ngó lại chỗ này,
Móc lại bài cũ lên đây, đỡ buồn.

-------


Đến Ô-đét-xa, Hoàng Bom ngộ đạo

Rời Mút-cu, Ivan Chuối gặp tri âm.

Lại nói đến chiện Hoàng Bom thành sự mất tân mới cả Fà giò, giở về nhà lúc đó đã canh ba gà gáy. Thấy ông pa bà ma vưỡn đứng trước cổng đợi, Hoàng Bom lo chuyến này sẽ nát mẹ mông tội đi chơi về khuya đéo xin phép. Đương lí nhí định chì bày lí do thì thấy bà ma ôm chầm Hoàng vào lòng, khóc nấc. Còn ông pa vỗ vai “Mầy được xuất dương rùi con!”.

Hoàng lầm nhẩm “Địt mẹ vửa xuất… xong thì lại được xuất dương. Sướng đéo tả”.



Ô-đét-xa một ngày đông.

Một thiếu niên dáng người nhỏ thó đương đúng nơi công viên, bất chấp cái lạnh cắt da. Tay trái chàng ngoáy mũi, còn tay phải đút áo măng tô. Nhìn vửa có nét tiêu dao, vửa uy phong lẫm liệt. Tựa như con chim chích đậu trên ngọn tre vậy. Thật dúng là điên khùng xuất thiếu niên.

Thiếu niên lòi rom đó không ai khác chính Hoàng Bom. Tay trái ngoáy mũi chính là 1 trong mười mấy (hay bao nhiêu đéo biết) Kỳ Công của chàng. Tay phải thoạt nhìn đương đút túi áo măng-tô, dưng thực ra đương luyện Mặc Cân thủ pháp, 1 trong 72 tuyệt kỹ Thẩm Du.

Bỗng văng vẳng giọng ca chua dư cứt mèo, lời ca thực giản đơn nhưng cũng rất cao siêu:

“Khi chiến cùng liền bà,

Ta biến mình thành liền ông.

Khi chiến cùng liền ông,

Ta nghĩ mình là liền bà”

Hoàng Bom dòm về phía tiếng hát cất lên, một Gay nhân đương ung dung bước tới, dưng nhìn từ xa lại ngỡ là lăn.

Hoàng Bom lẩm nhẩm:

“Đây chẳng phải là đạo lý tối cao của Dâm học ư? Ôi chao lời ca thoạt nghe bệnh hoạn, dưng lại chính là điều mà cuộc đời ta theo đuổi.”

Vừa lúc đấy gay nhân đó lăn tới nơi, Hoàng Bom bước đến quỳ sụp xuống mà nói:

- Mạo muội mong cô dừng bước. Lời cô vửa ca thực như ánh mặt giời chiếu qua tim Zì. Thực như tỉnh cơn mê. Như vén mây mà dòm thấy mặt giời.
Hôm nai ta đã có duyên hội ngộ, thật đúng ý Trời. Chẳng hay tên mày là gì, con mặt \./?

Gay nhân ngửa mặt lên giời cười to 3 tiếng “Hé hé hé” rùi thủng thẳng:

- Đất Thanh Trì vang lừng danh Chuối
Nơi Mút-cu lẫm liệt Ivan.
Không dám, không dám, tiện nhân hãy đứng lên. Bố mài tên Ivan Chuối. Mày tên gì?

- Zì là Hoàng Bom, from Cổ Nhuế, được cho sang đây học nghề buôn lậu. Nay được gặp cô, quả thực giời giúp Zì.

- Ta đi đến đâu hát bài vửa rồi cũng bị ăn tát, nên uất hận mà rời Mút-cu đến đây thăm thú dăm hôm. Gặp mày chả khác đéo Bá Nha gặp được Tử Kỳ. Quả trời thương sắp đặt cuộc tao ngộ nài.

Nói xong 2 bên cầm tay nhau rơi nước mắt, đoạn lôi nhau và bụi rậm ân ái đến tận sáng hôm sau.


Đúng là:

Giời Nga Sô, đẩy đưa Bom gặp Chuối,

Đất công viên, mưa Sở tưới đất Tần.

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Song Tinh Truyện - P3



(Ảnh nhẩy. Vẽ đẹp phết, nhỉ!)



Phần 3
Thầu kia đã nhắm cho Sơn
Thủy ngu nên phải cắn nồl, vậy thôi!

Hai thằng cắp đít trở về

Mơ màng đến cảnh đê mê đang gần

Mỵ Nương xinh đẹp tuyệt trần

Mông căng vếu nở, muôn phần thơm nguôn

Nghĩ thôi súng đã cứng luôn

Ngày mai nhất quyết phải tuôn ầm ầm

Sức vóc Sơn – Thủy vốn vâm

Lại thêm thuốc bổ, rượu ngâm suốt ngày

Sơn thì lắm món cỏ cây

Chim thú các kiểu, rồi tay gấu rừng

Thủy Tinh cá ngựa tưng bừng

Cả 2 dương khí phừng phừng khỏi chê.





Thủy Tinh dân biển, tính quê

Thật thà chất phác, tối về ngủ luôn

Sơn Tinh từ nhỏ đi buôn

Ăn xong lập tức vào buồng ủ mưu

“Tuy mình từng trải phong lưu

Nhưng câu “cẩn tắc vô ưu” đéo thừa

Ngày mai trong lúc cày bừa

Cướp cò 1 phát thì thua nó liền”

Nghĩ mãi ra 1 mẹo tiên

Sáng ra dậy sớm, ngồi thiền quay tay

Xong xuôi hớn hở mặt mày

“Nhất khoát phần thắng về tay thằng này”





Quả nhiên Sơn tính quá hay

Thủy chơi xanh – chín, thua ngay tức thì

Tuy rằng tinh lực thần kỳ

Nhưng Sơn vượt trội, cứ phi rần rần

Nương ta lên đỉnh chục lần

Nói chung mãn nguyện, muôn phần thỏa thuê

“Cuộc thi tưởng phải xử huề

Nhưng Sơn quá đỉnh, theo về núi thôi

Nhưng Thủy cũng hạng khó xơi

Làm nó bẽ mặt, nó chơi thì phiền”

Lập tức báo Hùng King liền

“Ông bô nghĩ cách, xử yên vụ này”

“Yên tâm, bố đã ra tay

Gạo nào bố cũng đem xay tức thì”




Hùng King cho gửi thư đi

“Sơn – Thủy đều đỉnh, cuộc thi xử hòa

Bây giờ, muốn cưới con ta

Ngày mai phải nộp được ba món này:

Nhân sâm to bằng bắp tay

Sừng tê mét rưỡi, con cầy tạ tư”




Sơn được tin, sướng ngất ngư

Lập tức gom đủ, y như thư đòi

Khuyến mại thêm gà, ngựa, voi

“Của nhà trồng được, tiếc bòi gì đao”

Sau này đéo hiểu vì sao

Truyện thành chín cựa, chín mao, chín ngà?




Nói về anh Thủy thật thà

Hùng King đòi thế, biết là bị chơi

“Địt mẹ tao ở biển khơi

Mày đòi như thế, biết moi chỗ nào

Bố con mày nhớ mặt tao

Phen này chớ trách bố đào nhà bay”

Về nhà gọi hội đi ngay

Quyết lấy máu rửa hận này mới nguôi





Hùng King sợ quắn cả người

“Sơn ơi mày giúp bố chơi thằng này”

Sơn liền lập tức ra tay

Gọi hội đông nghịt đến quây Thủy gà

Hội Thủy lặn lội đường xa

Bất ngờ bị úp, thế là thua thôi

Hùng King tưởng chết đến nơi

Ai ngờ được cứu, mừng ơi là mừng!




Thắng trận ăn nhậu tưng bừng

Nhân tiện làm cỗ để mừng cưới luôn

Ai cũng vui, đéo ai buồn

Tiệc tùng thác loạn rượu tuôn ào ào.




Sơn – Nương về chốn núi cao

Chặt rừng, khai mỏ, tiền vào rất kinh

Còn về anh gẳm Thủy Tinh

Nguôi nguôi, tự nhủ “Thôi mình cho qua

Dù gì cũng hạng đại gia

Chân dài đông nghịt, kệ bà em Nương

Em ẻm mình cũng đã tương

Đã rành mọi nhẽ cái nường của em”


Nói chung là mọi chuyện êm

Sơn – Thủy đình chiến, bình yên đong tiền

Có thằng văn sỹ điên điên

Đéo đâu dựng chuyện nghìn niên oán thù

Đánh đấm là chuyện rất ngu

Nhưng Lừa lại khoái, rất ư lạ kỳ

Thủy Tinh thua trận, bị đì

“Nghìn năm ôm hận”, còn gì đời trai?

Sơn Tinh hoành tráng, quá tài

Nâng thành Thánh Tản, đời ai sánh bằng!

Hết.


Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Song Tinh Truyện - P2

Sơn - Nương - Thủy (Kịch Lừa)

Phần 2

Dân chơi Sơn - Thủy so tài
Nương nảy sáng ý, thử tài phòng the


Đầu tiên thi bắn thuốc lào

Thủy làm 3 phát, xanh xao mặt mày
Sơn cười “Cái thằng hãm chày”
Bắn luôn chục nhát, điếu cày toác ba
Cuộc 2 thi hát kara
Thủy ta trúng tủ, chơi ba bài hò
Giọng Sơn trong vắt như bò
Thành ra thua trận, “Đéo lo, vẫn hòa”
Các trò liên tục diễn ra
Đập đá, bú rượu, chăn gà, nuôi rau…
Sơn – Thủy trình đỉnh như nhau
Thành ra hòa mẹ, đau đầu Hùng King
Mỵ Nương lẩm nhẩm một mình
“Cơ sự đã thế, để mình xuất chiêu”


Oanh vàng thỏ thẻ “Bố yêu,
Bố cứ vào nghỉ, con điều hàng cho
Ở đây đã có con lo
Bao thằng cũng chấp, huống hồ nhõn hai”
Hùng King nghe thấy êm tai
“Mày điều em mét bảy hai cho thày
Chỗ này giao lại cho mày
Xong việc vào bẩm báo ngay tức thì”
Nói xong cắp đít quay đi
Nương nhìn Sơn – Thủy, cười khì “Hai anh,
Em nói ngắn gọn cho nhanh
Các anh đều giỏi, đều rành nghề chơi
Tỏ tường mọi ngón trên đời
Làm em cân nhắc đứng ngồi nôn nao
Đang đéo biết làm thế nào
Bỗng nhiên ý sáng nó trào cả ra
Hãy theo lối của Tinh Hoa
Lên giường phân định, rất là Văn minh”
Sơn – Thủy giật hết cả mình
“Threesomes, hay nó bắt mình thông nhau?”
Nương cười: “Đéo phải thế đâu
Từng anh sẽ được đến hầu giấc em
Bây giờ trời đã nhá nhem
Hai anh về nghỉ, mai em sẽ mời”
Sơn – Thủy nghe nói cả cười
“Tưởng gì, thi thế anh chơi, sợ gì
Mai em cứ chuẩn bị đi
Anh đây trình độ mê li, xin thề”

Xin phép tạm dừng!