Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Đời anh Bom (triện thơ máy)



Bom sinh ở Cổ Nhuế làng,
Trưởng nam danh tộc nhất làng nghề phân.
Mới sinh tiếng đã rần rần,
Quái nhân dị tướng, vửa đần, vửa dâm.


A-lô thối tựa tre ngâm
Người lùn, mắt lé, môi thâm, mặt chì.
Đầu trọc lóc, đít thâm xì,
Chục tháng đã biết chạy đi soi hàng.


Gia cảnh Bom rất huy hoàng,
Nối dòng theo Cụ, xếp hàng Công Khanh.
Đi sơ tán, chạy loanh quanh,
Ngón dâm cứ thế phát nhanh, vù vù.


Bốn tuổi đã biết lồn – cu,
Thủ dâm thuật đã trường tu, lên thần.
Ti nhiên do xóc vô ngần,
Lòi rom từ bé, muôn phần đớn đau.


Nhà chật, có phòng riêng đâu,
Nhìn pa "nện" má, lòng sầu bi thương.
Rằng, thương cho kiếp đêm trường,
Thú vui chồng vợ đoạn trường, gian nan.


Nằm im, thở khẽ trong màn,
Vửa xem, vửa ngẫm ra ngàn điều hay.
Nào “giồng cải”, nào “vác cày”, (1)
Cầm chim, sờ bướm, vặn tay, giật đầu.


Thủ dâm thuật luyện rất ngầu,
Khổ dâm cũng trải, thiếu đâu ngón nghề.
Ngoài ra, đời rất là phê,
Rình xem tỉn lén, rồi về quay tay.


Mười lăm tuổi, được đi Tây,
Bõ công Bom đã quay tay miệt mài.(2)
Cá ra biển rộng, sông dài,
Vang danh thiên hạ kỳ tài làng Phân.


Nhận học bổng, chẳng lần khân,
Nga Sô thẳng tiến, dấn thân vào đời.
Ô-đét-xa, chốn tuyệt vời,
Thỏa lòng mong đợi 1 đời pa-ma.



Nhưng Bom nào giống người ta,
Không học, chỉ thích gian tà, phô dâm.
Những mong được chọc, được đâm,
Trắng, Đen, Vàng, Đỏ, Bom không nề hà.


Thông minh tột bậc như gà,
Bom bị xỏ mũi dững ba bốn lần.
Bom chán nản, nhẽ mình đần,
Lại thêm số cứt, phận mình lôm côm.


Thưở sinh viên, đói thối mồm,
Bom lên đồi vắng, lồm cồm bò, lăn.
Lừa chó rùi bóp chết nhăn,
Mang về Ký túc, nấu ăn, diệu chè.


Cả đêm đi ỉa té re,
Lũ tham lỗ miệng tóe loe đầy quần.
Từ đấy Bom tự ước nguyền,
Đoạn tình thịt chó, dứt duyên Mộc Tồn. (3)



Dăm năm, học cũng đã xong,
Bom trốn ở lại, bán rong, kiếm tiền.
Mấy khi đến chốn thần tiên,
Trải Tây chưa thỏa, có điên mới về.


Thế rùi từ đó mải mê,
Đông Âu, Nga Ngố lộn về, lộn đi.
Có gặp gỡ, có chia ly,
Bị thêm dăm vố, Bom đi bằng mồm.


Vạ vật thêm dăm ba hôm,
Chịu khổ không xiết, lồm cồm về quê.
Những tưởng 1 trận ê chề,
Ngờ đâu Cổ Nhuế đón về vinh quy.


Làng Phân nhõn Bom thoát ly,
Mới lị lúc bấy đâu bì Sô Liên.
Bom ta sung sướng phát điên,
Đương từ giẻ rách, thoắt lên Ông Hoàng.


Nhà Bom tuy oách nhất làng,
Nhưng nghề hốt cứt, kém sang muôn phần.
Đêm nằm suy tính xa gần,
Bom mang tay nải, quyết mần giáo viên.


Nghề giáo hồi hổi như tiên,
Oai như cóc cụ, tuy tiền không đông.
Đi bộ mòn mấy đôi tông
Bom mua xế nổ, chạy rông, đong hàng.


Tình duyên Bom khá bẽ bàng,
Yêu lên yêu xuống mấy nàng xinh tươi.
Tuy Bom như thể đười ươi,
Nhưng mác Tây học, người đời ước mơ.


Bom vưỡn tâm đắc đến giờ,
Tỉn nguyên cả xóm, toàn cô mỡ màng.
Ti nhiên, có 1 cô nàng,
Bom tưởng được "chén", hóa nàng lừa, "xơi".


Cũng là 1 kiếp dân chơi,
Nghề giáo bó buộc vào nơi lối lề.
Một lần quen thói dâm dê,
Bom bị đuổi việc, cút về quê hương.


Đời Bom từ đấy tha phương,
Xuống Phồng xin xuất Viễn dương hải hành.
Vốn liếng có tý tiếng Anh,
Học mót trong lúc loanh quanh, bụi bờ.


Thủy thủ hồi hổi gà mờ,
Bom biết Anh ngữ, được đưa lên tàu.
Công việc cũng có gì đâu,
Lau dọn chuồng xí, tra dầu, cuộn dây.


Bom được đi đó đi đây,
Cũng là thỏa chí từ ngày bé thơ.
Đến cảng thì tót lên bờ,
Chơi phò, nhặt nhạnh mang về cố hương.


Đi bể cũng dăm năm trường,
Bom dính hủ hóa với phường Pê-đê.
Hà Nụi, bỏn tống Bom về,
Lớ nga lớ ngớ, làm nghề thợ xây.


Theo công trình, lượn đó đây,
Xách xô, trộn vữa, đi dây, trát trần.
Đã xa lánh được mùi phân,
Bom mãn nguyện lắm, lên dần Tinh Hoa.


Làm người, cốt phải thật thà,
Nhưng Bom liến láu, rất là gian manh.
Tán gái chỉ để “tàu nhanh”,
Rùi lên ngựa chạy thả phanh, cút liền.


Thế rùi qua tuổi tráng niên,
Gom được tý vốn, Bom liền về quê.
Định theo nghiệp tổ, hành nghề,
Hay đâu Nghề Cứt đã về thiên thu.


Bấy giờ, tự trách mình ngu,
Học hành lớt chớt, phàm phu, bạc tình.
Còn đây thân xác hôi rình,
Lang thang, vất vưởng, một mình, ai thương?


Thôi thì còn một nắm xương,
Điều nghiên chiện cũ, tìm đường khai tâm.
Giờ thì đã triệt được dâm,
Vì kèn đã hỏng, chỉ đâm bằng mồm.


Bom thường vạ vật chè bồm,
Lê la quán nước, hóng mồm thế gian.
Có chút vốn, cũng thi gan,
Buôn bán kiếm chác, mở mang gia tài.


Giời thương, Bom phất dài dài,
Tư vấn thiên hạ, chẳng hoài mõm loe.
Cũng tậu nhà, cũng mua xe,
Cũng đòi đánh gốp, cũng nghề văn chương.


Bom đạt "Tinh Hoa lề đường",
Mở ra Quán Bựa, một phương xưng hùng.
Thời trẻ lang bạt, vẫy vùng.
Bom nhiều chiện lạ, chiên dùng câu viu.


Chiện Kinh-tài, chiện tình yêu,
Chiện Lừa, chiện Khựa, chiện chiều, chiện trưa.
Chiện Bê, chiện Cụ, chiện xưa,
Chiện ma, chiện quái, chiện mưa, chiện đời.


Tự thấy Tinh Hoa tót vời,
Bom hãnh tiến lắm, lên đời Tiên tri.
Tất nhiên, Bom biết đéo gì,
Nhiều Bựa đương mến, bỏ đi, hoặc dìm.


Bom cũng chẳng chịu ngồi im,
“Ngoài đời Zì đã bị dìm đớn đau.
Lên trên Quán Bựa, còn lâu,
Zì là bạo chúa, phải đâu lìu tìu.”


Tuổi già nắng xế về chiều,
Bom đâm tha thẩn dững điều khi xưa.
"Ngày trước, Zì vưỡn là Lừa,
Tha thứ, em nhé, chiện xưa chớ buồn."


Già hói nên nắng mưa luôn,
Đang vui, thoắt cái đã buồn được ngay.
Buồn tình, Bom lại cầm chầy,
Mò ra sân gốp, múa may chíu chìu.


Thân già ngày một quạnh hiu,
Có con chó phốc sớm chiều ái ân.
Đã trải một kiếp phong trần,
Giờ Bom chỉ muốn nhàn thân, nhẹ đầu.


Chiện Bom nhẽ còn lâu lâu,
Nay tạm viết thế, giải sầu ban trưa,
…  









Ghi chú:

(1): Tiên ông giồng cải, Vác cày qua núi - các tư thế sếch kinh điển
(2): Miệt mài quay tay, vận may sẽ đến - tục ngữ 200X 
(3): Mộc Tồn = Cây còn = Con cầy = Con chó. Tức món thịt chó.



Bonus:

Bom già sến Lễ tình nhân
Kể chiện tình ái muôn phần bi thương.
Thế rồi nghề cứt Bom tương,
Khoe ta lão luyện, tỏ tường hơn ai.

Fà giò mới thật kỳ tài,
Làm thơ như mái, chơi ngai 1 tràng.
Bom rơi vào cảnh bẽ bàng,
Quay sang bới cứt, dìm hàng Bín teo.

Rằng “Đồ ăn theo nói leo,
Gúc được cái ảnh, phịa lèo móc phân?”
Bín teo đéo có lần chần
“Anh móc cứt thật, mùi phân đầy người.

Anh đây chân thật tuyệt vời,
Dì đéo móc cứt, dìm buồi được anh.”
Bom ta thấy sự chẳng lành,
Kiếm cớ cút thẳng, “Đá banh Zì về” 

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

Đời anh Bín (triện thơ máy)

Bín oằn quê ở Đéo Đâu,
Gia đình lên Nụi, quyết giầu mới thôi.
Giờ ngẫm lại, thấy bồi hồi,
Cũng là một thưở ngọt bùi đắng cay.


Làm trai đứng giữa đời này,
Dọc ngang bốn cõi mới hay, mới tài.
Xế gia truyền, chạy đường dài,
Bín oằn bẻ lái đó đây một thời.


Lúc xưa Bín học tuyệt vời,
Cũng văn, cũng sử, cũng đòi thi ca.
Dưng đời đâu đẹp dư hoa,
Bín bị giáo ghét, thành ra phải chuồn.


Nghỉ học, thì phải đi buôn,
Đông – Tây Bắc cực, Bín luồn khắp nơi.
Cái mác giai Nụi ngất trời,
Bín nhiều gái lắm, dù hơi “lờ” – “nờ”.


Ngoài tài viết lách biên thơ,
Bín oằn cũng hạng kung-fu tinh kỳ.
Võ gì tuyền đá song phi,
Có lần trẹo cẳng, phải đi bằng buồi.


Bín có tài viết văn xuôi,
Chiện phò mở mắt, chiện đời, chiện phân.
Quán bựa nức tiếng Bín oằn,
Ngồi bên Anh lợn, bón phân tài mà.


Bín hay tâm sự chiện nhà,
Xa mấy nghìn dặm, ai mà không thương.
Bín đéo sến kiểu cải lương,
Nước nói, rùi địt, Bín tương ời ời.


Văn – võ, rùi lượn nơi nơi,
Bín đào hoa lắm, được xơi 3 xèng.
Mà đâu phải hạng cà mèng,
Toàn em danh giá, phát thèm, Bín ơi…


Rong ruổi mãi cũng phải ngơi,
Bìn về đất Nụi, chơi En-Gi-Ầu (NGO)
Đầu trọc, nhìn rất là ngầu,
Thêm cặp kính trắng, mày râu thùi lùi.


Cuộc đời những tưởng bắp cùi,
Thế nầu Bín lại đâm dùi được Tây.
Em thấy được, liền cưới ngay,
Đời anh Bín bé từ đây Thoát Lừa.


Đời Bín từ đấy, như mơ,
Ngày trông 2 chíp, tối chờ vợ Tây.
Rượu bia được bú suốt ngày,
Địt theo định mức, Bín cày gãy lưng.


Thỏa nguyện một kiếp anh hùng,
Một năm đôi bận, lại cùng về quê.
Thăm nom, ăn uống phủ phê,
Bựa nhân thấy thế mà mê, mà thèm.


Đôi ba dòng, viết tèm lem.
Thế thôi, tôi phải rán nem bây giờ.
Bữa trưa mà để vợ chờ,
Thị tẩn tôi chết, không đùa được đâu.


Hôm nào rỗi, lại viết sau…

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Bựa quán Dị triện (2)


Phần 2: Lưu lạc giời tây.


Chịu búng chim, được sang Sô đổi phận
Nhận túi gấm, quyết chí học buôn gian.


Nhằm năm 15 tuổi, giữa lúc đương miệt mài hiến dâng tinh lực cho dững trò xóc lọ, quay tay, Hoàng bỗng nhận được ân sủng tót vời của Triều đình. Hoàng được đài thọ cho 1 chuyến xuất dương học tập dài năm mà ngày nay gọi “học bổng du học tuyền phần”.
Ân sủng trên đến mới Hoàng chẳng bởi tài năng kiệt xuất, chẳng bởi đạo đức hơn người hay công lao tót vời của gia tộc. Chỉ giản đơn Hoàng được Nổ thiếu gia con nhà Đại tướng ghi ơn do đã chịu thay 108 nhát búng chim của giang hồ cỏ xứ Phồng trong 1 chuyến hộ tống Nổ thiếu gia xuống cảng Phồng ăn trộm ốc vít.
Cũng từ sau trận búng chim kinh hồn đó, chim Hoàng sưng đến mức không thể bình thường giở lại, Hoàng tự an ủi “kèn khủng” – rất tự hào một cách thủ dâm về điều nài – dưng đây cũng là nguyên nhân khiến sau nài Hoàng thù giang hồ cỏ đất Phồng đến xương tủy. Lăn lộn bao năm xuống Phồng mưu cuộc giả thù.
Nhưng chiện nài ta sẽ nhắc đến sau trong phần “Lập nghiệp”.

Lại nói đến chiện Hoàng nhận được ân sủng của Triều đình. Đây thực sự là cơ hội nhớn cho 1 cuộc đời tăm tối. Hoàng lờ mờ nhận ra ánh sáng cứu rỗi đã chiếu đến mình.
Ngày lên đường, gia đình tiễn đưa Hoàng trong nước mắt và kỳ vọng. Phụ thân Hoàng – một sư gia mẫn cán – người dạy Hoàng tuyệt kỹ “Dòm mồm” lặng thinh không nói, đặt vào tay con giai 1 túi vải màn và dặn:
“Sang bển mới được mở ra, nhớ nha, thằng mất dạy!”

Đối mới 1 “thằng mất dạy” vố tính tọc mạch như Hoàng thì việc ôm cái túi vải hành kinh trong người sang tận giời Tây là điều bất khả! Khi đã yên vị trên tàu bay, Hoàng lén mở túi ra. Một tờ giấy pô-luya ghi 4 câu thơ. Nét chữ gân guốc, hiển nhiên là xấu:

“Con ơi nhớ lấy lời ta,
Sang Tây con cứ bàn là mà mua.
Nồi áp-suất chẳng sợ thừa,
Được dăm ba kiện thì đưa về nhà”

P/s: địt cụ mày, sao không nghe nhời mà mở sớm thế?

Hoàng như người sực tỉnh cơn mê. Quả lời cha già chí lí. Sang Tây không buôn thì làm đéo? Học mà làm lìn gì?


Đời sau có thơ rằng
“Túi vải màn chứa lời tâm huyết,
Nghề buôn gian phát tiết từ đây”



Muốn biết chiện buôn gian bán lận nơi giời Tây của Hoàng ra sao, đợi chi bựa biên sẽ rõ.

Bựa quán Dị triện.

Kỳ 1:


Ngày tuôn mưa, Hoàng Bom giáng thế
Đái dây điện, chim nhỏ cháy đen

Cổ Nhuế ngày thu.

Giời đương quang đột nhiên xẩm hẳn. Sấm như dắm xịt đủng đoảng suốt chiều. Ngày đó Hoàng Bom giáng thế.

Hoàng Bom nhậm chức chưởng lam, sinh ra trong bao kỳ vọng. Chẳng phụ pama và dòng họ đợi trông, Bom sinh ra đã dị hợm hơn người.

Ba tuổi đã biết tự ngồi dậy, đái ỉa đã biết gọi. Bốn tuổi đã phân biệt được pa với ma, nhà mình với nhà hàng xóm.

Biến cố nhớn đầu tiên trong đời Hoàng bom là ngày đầu tiên Cổ Nhuế có điện. Với tính ham học hỏi, Bom đã tình nguyện làm trọng tài trong cuộc cãi vã giữa 2 bô lão trong gia đình. Chủ đề: đái vào dây điện trần thì có làm sao không.
Kết quả, con chim nho nhỏ đã bốc mùi khen khét, Hoàng Bom lăn quay, tưởng đã quy tiên.

Ba ngày sau, khi đương tiến hành liệm, người nhà Bom bỗng thấy tay Bom động đậy, sờ vào chim.

“Còn sống!”

Cũng từ lần thác đi sống lại đó, Hoàng bỗng dở nên hiếu học hơn xưa. Năm 9 tuổi đã thuộc hết bảng chữ cái, 10 tuổi thuộc bảng cửu chương và đã có thể đọc hiểu dững câu khẩu hiệu được chăng nơi nơi.

Hoàng ham mê về sử, ham tìm tòi khám phá dững chiện chung quanh, đặc biệt là dững câu chiện lê la nơi xó chợ gầm cầu.
Ti nhiên khác mới cách chính thống thông thường, Hoàng chỉ quan tâm đến dững chiện phòng the, hủ hóa, chim bướm này kia. Cũng bởi ham hiểu biết và sớm giác ngộ về giới tính của mình, Hoàng quyết tâm giở thành 1 ngợm (not người) liu danh thiên cổ dư 2 thần tượng thời đó: Xăng-đơ và Le.

Hai chữ "Bất hủ" hằn sâu trong tâm trí Hoàng, ám ảnh vầu cả dững giấc mơ chim cò thơ bé...






Đón xem kỳ 2