Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Thạch Sanh Truyện - P1




Thạch Sanh hội ngộ Lý Thông
Bữa rượu thịt chó ấm nồng xiết bao

(Hình minh họa chôm được vẽ mâm thịt gà nhưng kệ cmn)



Lần xem cổ tích nước ta
Có những câu chuyện rất là oái oăm
Ngày xưa, ở chốn xa xăm
Có anh lâm tặc rất vâm, nhưng đần
Tên anh nức tiếng xa gần
Khỏe như như trâu mộng, cù lần độ 3
Thạch Sanh là tên anh ta
Quanh năm chặt củi, rất là chăm ngoan.
Một hôm sớm bán hết hàng
Sanh mua quại diệu ở làng gần bên
Diệu này gạo đểu nấu nên
Uống xong nhức sủ, Sanh rên hừ hừ
“Địt mẹ thằng bán diệu ngu
Dám đùa mới bố, bố tru cả nhà”
Sanh liền lôi quả rìu ra
Tuy nhìn bẩn bẩn, nhưng mà còn ngon
“Mày chết mới bố nghe con
Hôm nay tao tẩn chết con bà mày”
(Mọi người đọc đến đoạn này
Thể nào cũng bảo “Thằng này bậy ghê”
Nhưng mà quý vị đừng chê
Giờ ai cũng chửi bậy ghê hơn nhiều.)
Tiếp chuyện Sanh định làm liều
Phăm phăm đến quán diệu chiều vừa mua
Đừng tưởng Sanh ngố mà lừa
Ngố nhưng mà khỏe, không đùa được đâu.
Đến nơi, bỗng thấy từ đâu
Một em gái mắt dao cau, trắng ngần
Ẻm đang nỗ lực phân trần
Mới cả một lũ vây quanh cửa hàng.
Bọn này nhân dịp hội làng
Uống diệu ẻm bán, vài chàng quay đơ
Bọn chúng quậy phá sáng giờ
Khiến ẻm xin xỏ mệt phờ râu trê.
Sanh đần nhưng lại máu dê
Thấy thế nẩy ý thả dê em này
Thế là rìu rỉ trong tay
Sanh lao đến quát: “Bọn này, cút ngay”
“Anh làm bảo kê ở đây
Thằng nào láo nháo, anh phay chết liền”
Bọn kia thấy một thằng điên
Hùng hùng hổ hổ, sợ liền, rút ngay.
Em kia hớn hở mặt mày:
“Đời em may quá, gặp ngay được chàng”
Rồi ẻm chõ vào trong hàng
“Anh Thông ơi, bọn trai làng đã lui
Anh chui ra đây được rùi
Đi ăn thịt chó, xả xui đi nào”
Sanh hỏi “Thông là thằng nào”
“Nó là thằng chủ của tao đấy, mày”
“Thế em là gì ở đây?”
“Ô-sin, tạp vụ, thằng này hỏi ngu”
Tưởng rằng vớ được tiểu thư
Ai ngờ không phải, đau như hoạn rồi
Sanh đương vật vã, bùi ngùi
Bỗng thấy một chú lui cui đến gần
“Anh Sanh nức tiếng xa gần
Hôm nay được gặp, muôn phần gặp may
Có hàng thịt chó gần đây
Mời anh uống mới thằng này vài chai
Diệu này là xịn, chẳng sai
Diệu đểu để bán, chứ ai lại dùng”
Sanh ta đương đói trong lòng
Được mời thịt chó nên đồng ý ngay
Sau mấy chai, người ngất ngây
Thông – Sanh kết nghĩa, từ nay một nhà
“Nhà anh có một mẹ già
Phu nhân họ Lý, rất là ăn chơi
Từ nay có thêm chú rồi
Anh cho giúp việc nghỉ thôi, đỡ tiền
Chú em khỏe mạnh, lại hiền
Làm bảo vệ nhé, có tiền ăn chơi”
Sanh nghe thấy thế cũng bùi
Nhận liền công việc trông coi cửa hàng
Công việc nói chung nhẹ nhàng
Ban ngày vẫn được lang thang trong rừng.

---

Dừng câu vìu câu còm phát xem sao đcm.


Phần 2

Phần 3

Phần 4  

Phần 5

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Đời anh Thìn (triện thơ máy)



Moi lại bài gửi bốt bên Liên danh Bựa, dìm hàng anh Thìn lò chơi. Khà khà.



Đại Lừa Tổ cuốc chúng ta
Thủ đô vật vã, ních là Rồng bay
Nghìn năm, vạn vật đổi thay
Giở thành Rồng lộn, đó đây vang dồn.


Đời Lừa, ngẫm cũng như lồn
Vui thì tí tẹo, đau buồn nhiều hơn
Cương thường giờ lộn lồn lôn
Nói chiện tình cảm, thêm buồn lòng nhau.

Thìn lò đéo biết ở đâu
Nhẽ dân gốc Nụi, đa sầu, đa mang
Tình duyên đéo chút bẽ bàng
Yêu nhát là cưới một nàng quê xa.


Trời se phu phụ một nhà
Đồng cam cộng khổ, hiền hòa, bao dung
Yêu thương ngọt đắng chịu cùng
Củ khoai bẻ nửa, bão bùng chịu chung.


Thìn lò khí độ lẫy lừng
Cao tầm mét rưỡi, bụng chừng trăm hai
Môi hồng, mắt sắc như ai
Hào hòa phong nhã, cả ngoài lẫn trong.


Cuộc đời nhàn hạ thong dong
Nhà xe đủ cả, nức lòng mẹ cha
Nhưng đời luôn sẵn phong ba
Thìn lò mới vợ rất là gian nan.


Trót sinh cái mệnh đa đoan
Thìn lò lắm nỗi ngổn ngang trong lòng
Vốn sinh chẳng phải đa dâm
Chẳng qua nhân thế ầm ầm đẩy đưa.


Vợ chồng kết nghĩa ban sơ
Đồng niên, cứ ngỡ như mơ, tuyệt trần
Chẳng ngờ con tạo xoay vần
Điện nước bị thiếu, dấn thân làm liều.


Thìn lò lụy một chữ yêu
Yêu em gái vợ, sớm chiều luyến lưu
Ừ thì đéo thể làm liều
Nhưng lòng mang nặng những điều băn khoăn.


Em vợ, tôi chén được chăng?
Tôi yêu cô ấy đã dăm năm rùi
Nhìn vợ, ngày một bùi ngùi
Còn ẻm, lập tức cái buồi dựng lên.


Tình đơn phương, vãi cả đen
Ẻm đâu có biết, Thìn câm nín hoài
Ngày ngày bóp nghiến củ khoai
Cương thường phải giữ, lòng hoài đớn đau.


Anh em đéo tỉn được nhau
Nhưng em mơn mởn, ngực cau nhớn rùi
Thìn lò ôm mối ngậm ngùi
Em giờ xuất giá, ừ thôi, ý trời.


Thìn lò ôm mối bùi ngùi
Bú tương tư thảo, thân vùi nhớ nhung
Những mong ngang dọc vẫy vùng
Nhưng giờ câm nín, nỗi lòng ai hay?


Cuộc đời, ngẫm lại mà cay…

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Cổ tích Tấm Cám

Xửa xưa ở chốn thôn quê
Có một nhà nọ, hành nghề nông dân
Ông này tuy khá là đần
Nhưng mà tán gái muôn phần tài năng
Tuổi mới được độ hăm lăm
Tình duyên tính cũng đã năm sáu nàng
Thế rồi quyết định sang ngang
Tậu một bà vợ, cả làng khen xinh
Được cô con gái rất xinh
Đặt tên Mộng Tấm, thật “tình” làm sao.

Ông giời độc ác xiết bao
Bà vợ đang ổn, bỗng chào biệt ly
Bỏ theo cái anh Đéo Gì
Tiền đông, dù có mặt chì môi thâm
Bởi Cổ tích phải nhân văn
Thế nên mới phịa bà ăn thịt gà
Hóc xương, chết chẳng kịp la
Bố con Mộng Tấm rất là xót thương.

Ở không được nửa năm trường
Ông đi bước nữa với nường làng bên
Bà này, nghe kể hơi điên
Nhưng mà lắm của, thế nên đắt hàng
Cưới xong, ở rể nhà nàng
Được thêm gái nữa, cả làng cùng vui
(Vui vì được chén đã đời
Nhân dịp em bé mới tòi ra thôi)
Cô em cũng xinh tuyệt vời
Tên là Thúy Cám, miệng cười rất tươi.

Nhưng mà đời rất dở hơi
Ông già hôm đấy bị rơi xuống ngòi
Không biết lội, thế là toi
Cuộc đời Tấm Cám mồ côi bắt đầu.

Như đã kể ở đoạn đầu
Bà mẹ từng bị đập đầu vào cây
Thành ra hơi bị ngây ngây
Chuyên bầy trò hiểm, giải khuây qua ngày
Nhân tiện con chồng ở đây
Thế là có chỗ để bầy trò chơi
Thỉnh thoảng, cũng vụt vài roi
Nhưng mà Tấm kể: “Giời ơi, vãi đòn”
Bởi vì Mộng Tấm rất ngon
Giai làng thương lắm, nên đồn gấp trăm
Thúy Cám cũng khá là thâm
Tấm tuy xinh xắn, nhưng đần như cha
Thế nên bị lừa như gà
Mò tép, cá bống, rất là lâm ly.

Hôm đấy, nhân dịp Gì Gì
Đại khái lễ hội, dân đi đầy đường
Cái nết dân ta, vẫn thường
Sểnh cái là tót ra đường chạy rông.
Mộng Tấm cũng muốn chơi ngông
Hai dây đã sắm, quần hồng đã mua
Thúy Cám cũng quyết không thua
Tậu một bộ váy màu dưa vàng khè
Tấm thấy thế, rất là quê
Vào buồng khóc lóc rất ghê, than trời
Mẹ con Cám tót đi chơi
“Kệ xác con hấp, khóc rồi sẽ thôi”.

Có anh hàng xóm sang chơi
Thấy thế, lập tức tặng đôi chỉ vàng
“Em cứ hàng hiệu mà phang,
Từng này thoải mái, giá vàng đang lên”
Tấm cười “Mình thế mà hên
Gặp thằng dại gái, tự nhiên cho tiền”
Nhưng bởi Cổ tích phải duyên
Thế là tác giả cho thêm Bụt vào
Nói chung, cũng khá tầm phào
Nhặt đỗ mới cả đi đào xương khô.

Nói về Lễ hội bên hồ
Người chen kin kít, xô bồ làm sao
Có chàng Vua trẻ tài cao
Tươi cười hớn hở, ra chào nhân dân
Bị Tấm dẫm phát vào chân
Đau quá mới chửi: “Con đần, mù ư?”
Chửi xong, mới thấy mình ngu
Vì ẻm hot quá, rất ư tuyệt vời
“Cô em xinh quá đi thôi,
Nhà đâu, thỉnh thoảng đi chơi, ố-kề?”
Mộng Tấm tuy ở nhà quê
Nhưng nàng cũng lắm ngón nghề câu giai
À ơi một lúc rồi bai
Nhấm nháy địa chỉ, hẹn ngày gặp nhau.

Vua vể, nổ giữa buổi chầu
“Anh gặp Hoa hậu, phải đầu tư ngay
Mở ra cái hội thử giày
Tìm bằng được ẻm, chọn ngày kết hôn”
Nói rồi xúc tiến làm luôn
Vác quả giày thửa đến thôn nhà nàng
Thử một phát, vừa vãi hàng
Thế là lập tức lôi nàng về cung
Tác giả lại bịa hãi hùng
Nào gái nườm nượp, ra cùng thử chân
Nào thì cô Cám gọt chân
Toàn chuyện nhảm nhí, muôn phần nhố nhăng
Sau mới biết lão nhà văn
Ăn tiền của Tấm nên “nâng” hơi nhiều.

Nói về câu chuyện tình yêu
Của nàng Mộng Tấm, trăm điều ngổn ngang
Sống trong gác ngọc lầu vàng
(Nói thế cho oách, chứ làng nhàng thôi)
Nhưng Mộng Tấm vẫn bùi ngùi
Ngày mong đêm nhớ đến người ở quê
Là anh dại gái Chủ đề
Nghe đồn đang phất, tiền về rất đông
Thế là một bữa đầu đông
Lấy cớ ăn giỗ, Tấm dông về nhà
Anh Chủ đề rất gian tà
Hót như sáo sậu, rõ là trình cao
Tấm nghe, lòng thấy xôn xao
Ai ngờ bị bán mẹ vào Lầu Xanh
Cũng may là Tấm chạy nhanh
Nên thoát được quả tan tành xác thân
Tấm trốn vào 1 nhà dân
Làm ô-sin, đợi ngày lần về Cung.

Vua mất vợ, khá nhớ nhung
Nên gọi Thúy Cám vào Cung với mình
Kể ra cũng khá hợp tình
Vua mà, đâu thể 1 mình cô đơn
So mới Tấm, Cám trẻ hơn
Thế là Vua kết, phong luôn Phi tần
Tấm mò về, hận muôn phần
Nhưng Vua quyết thế, biết mần chi đây?
Thế là phải ngậm đắng cay
Sống cùng mới Cám, cả ngày chửi nhau
Anh Vua nhức hết đầu lâu
Điều 2 đứa ở 2 đầu nước ta
Tấm đã một phen bôn ba
Nên cho ở lại, trông nhà, chăm con
Thúy Cám thì vưỡn còn son
Thế là Vua tống ra luôn Rìa Đồng
Cho bọn Thái giám đến trông
Cấm cửa cái đám đàn ông trong thành
Thỉnh thoảng, lấy cớ vi hành
Vua lại ra đấy, tâm tình lai rai.

Tấm ở Cung, rất là oai
Nhưng vẫn căm phẫn Bà hai ở Đồng
Thế là thuê một văn công
Viết Thiên Cổ tích “giật chồng người ta”
Nội dung thì lởm thấy bà
Nhưng Mộng Tấm thích, rất là hân hoan:
Dựng hình tượng Tấm chăm ngoan
Mẹ con nhà Cám dã man vãi hàng
Bày mưu thâm độc hại nàng
May mà Trời Đất thương nàng Tấm xinh
Bao nhiêu phép lạ hiển linh
Vàng Anh, khung cửi ... thật tình, nhố nhăng
Đoạn làm Ô-sin nhà dân
Phịa thành Quả Thị, muôn phần cải lương
Tấm được Thần Phật xót thương
Gặp Vua, lập tức lên đường về Cung
Trả thù nhà Cám hãi hùng
Nói chung rất hiểm, vô cùng dã man.

Mộng Tấm khoái lắm, cười ran
Thưởng lão thợ viết cơ man là tiền
Thế rồi từ đấy lưu truyền
Cổ tích Tấm Cám rẻ tiền, tào lao …